Truyện: Phụ nữ thực tế, đàn ông phát cuồng

  • Chương Trước
  • Chương Sau

Chương 2: Tiếp

Quảng cáo ủng hộ:

Nhưng giờ thì cô đã hoàn toàn hiểu ý phó tổng giám đốc Vương. Giám đốc bộ phận cơ khí Dương Thành Thượng là người thầy đưa cô vào ngành này, vào công tác cùng năm với phó tổng giám đốc Vương, nhưng lại nắm chức vụ thấp hơn, chưa bao giờ tâm phục khẩu phục cả. Sau khi lên nhậm chức, phó tổng giám đốc Vương đã nắm quyền kiểm soát bộ phận vật liệu - một trong hai bộ phận có lợi nhuận lớn nhất ở công ty, trong khi bộ phận cơ khí lại không được nhúng tay. Tự nhiên Phụ inh Ý lò dò từ trên trời rơi xuống, làm sao ông ta không sốt ruột cơ chứ. Đề bạt mình làm phó giám đốc, bề ngoài là hứa đem lại cái lợi cho mình, để cô đào chân tường của Dương Thành Thượng, mang những mối quan hệ cũ của bộ phận cơ khí về đây để khống chế Dương Thành Thượng.

Hai bộ phận quan trọng rơi vào tay phó tổng giám đốc Vương, đồng nghĩa với việc ông ta sẽ trực tiếp khống chế Phụ inh Ý.

Hầu hết những người làm ngành này đều có một quy định bất thành văn - cái khác thì dễ, nhưng các mối quan hệ ngoài bản thân ra, không giới thiệu cho bất kỳ ai. Phùng Hy sau khi tốt nghiệp đại học về công ty con, đi theo Dương Thành Thượng năm năm, dù anh là người đưa cô vào nghề này, nhưng anh cũng không cho cô tiếp xúc với các mối quan hệ của anh. Các việc cụ thể do Phùng Hy làm, còn Dương Thành Thượng tự mình nắm kín các mối quan hệ.

Phùng Hy chỉ biết đến cuối năm, Dương Thành Thượng đàng hoàng được lĩnh khoản tiền hai trăm nghìn, ba trăm nghìn nhân dân tệ trở lên từ phòng tài vụ. Cô biết số tiền đưa cho những người đó cũng chỉ mấy chục nghìn mà thôi, còn lại, Dương Thành Thượng cho vào phong bì thật hay đút túi mình cô đều không được biết. Chỉ tiêu lợi nhuận mà công ty con được giao mỗi năm, hoàn thành chỉ tiêu thì phải có chi tiêu, chỉ cần không vượt quá mức quy định, đồng thời lại tìm được hóa đơn để thanh toán, còn lại tất cả đều không quản.

uốn quản cũng không được, làm ngành này không chi phí cho khách hàng sẽ không thể làm được. Và việc chi phí này không thể đưa ra cụ thể để nói cho rõ ràng. Chả lẽ lại gọi điện thoại hỏi khách hàng, anh đã nhận của chúng tôi bao nhiêu tiền à?

Phùng Hy đã biết rõ ý đồ của phó tổng giám đốc Vương, giọng cô cũng trở nên khách sáo hơn. Dương Thành Thượng lăn lộn trong ngành cơ khí ba mươi năm, các khách hàng đó đã trở thành bạn cũ. uốn giành lại, đừng nói là cô, kể cả chính bản thân phó tổng giám đốc Vương cũng không đủ tài đó. Xem ra chức phó giám đốc này không làm nổi rồi.

"Ha ha, Phùng Hy, công ty chúng ta hiện giờ cũng định mở nghiệp vụ đấu thầu, tổng công ty không đủ người, chúng ta sẽ điều động người khác đi. Cô có kinh nghiệm, quay về làm giám đốc phòng đấu thầu. Người được điều động, lợi nhuận mà tổng công ty chia cho đều tính cho bộ phận này. Phòng đấu thầu nằm dưới bộ phận cơ khí, tương đương với cấp bậc phó giám đốc. Tôi bảo cô quay về là vì điều này". Giọng phó tổng giám đốc Vương tỏ ra rất hào phóng.

Ở công ty ông được mọi người quý mến, bởi vì ông biết cách cho, mình được ăn thịt không để anh em phải uống nước suông. Năm xưa Dương Thành Thượng thua ở chỗ không được mọi người quý mến.

Phùng Hy đi theo Dương Thành Thượng năm năm, cuối năm tiền thưởng cao nhất chỉ được lĩnh tám mươi nghìn. Giám đốc Trần bộ phận vật liệu đi theo phó tổng giám đốc Vương, nghe nói có năm được chia ba trăm nghìn.

Phùng Hy nghe xong liền lên tiếng khen phó tổng giám đốc Vương sống thoáng, thảo nào ông lên làm phó tổng giám đốc, tất cả mọi người ở bộ phận vật liệu đều trên dưới một lòng theo ông. ột năm tổng công ty chia hai triệu rưỡi cho công ty con, mình chỉ làm một vài việc đơn giản nào đó là đã coi như hoàn thành nhiệm vụ, chẳng khác gì ngồi không lấy tiền, đúng là miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống! Cô tính nhanh trong đầu, cứ lên làm phó giám đốc đã rồi tính sau, còn về mục đích phó tổng giám đốc Vương muốn khống chế Dương Thành Thượng thì đó là chuyện của tương lai. Nếu bây giờ cô không nhận lời, trừ phi tổng công ty điều động cô lên đó thật, nếu không cô sẽ nếm đủ mùi ở công ty con. Từ xưa đến nay phó tổng giám đốc Vương rất rõ ràng, với anh em thì rất hào phóng, nhưng nếu có thù thì ắt sẽ báo.

"Phó tổng giám đốc Vương, thế thì em phải cảm ơn sếp vì sếp đã đề bạt em. Nếu các sếp trong công ty đã quyết định thì em không có ý kiến gì nữa". Nói xong, Phùng Hy yên lặng đợi phó tổng giám đốc Vương trả lời.

"Ngày kia, trong cuộc họp thứ hai hằng tuần sẽ thảo luận vấn đề này. Từ trước đến nay tôi rất tin tưởng ở cô, và tôi cũng là người được chứng kiến cô vào công ty, vì thế tôi tiết lộ trước cho cô". Phó giám đốc Vương vừa cười vừa trả lời.

Phùng Hy đã hiểu rõ vấn đề, cô vừa cười vừa nói lời cảm ơn. Cô không thể không biết điều. Việc phó tổng giám đốc Vương muốn gài một cái đinh vào bộ phận cơ khí là điều tất yếu rồi, Phụ inh Ý mới đến công ty chưa hiểu rõ mọi việc, với thái độ tôn trọng phó tổng giám đốc Vương, chắc chắn sẽ gật đầu thông qua. Bản thân cô lại không có quyền được phản đối, tuy nhiên, làm như thế thì cô có phải là người theo chủ nghĩa cơ hội không nhỉ?

Phó tổng giám đốc Vương tiền trảm hậu tấu, vô hình trung biến cô - người đã rời tổng công ty hai năm thành người của ông ta. Ít nhất nhìn từ bên ngoài, là do ông ta đề bạt cô, Dương Thành Thượng đánh giá về cô như thế nào lại là chuyện khác.

Phùng Hy cúp điện thoại, vội vàng gọi điện cho Dương Thành Thượng.

"Ha ha, quay về thì tốt chứ sao. ấy năm nay bộ phận cơ khí không có người nào làm được việc như cô. Tôi cũng mệt rồi, không còn hào hứng với nghiệp vụ của công ty nữa, cô quay về kế nhiệm tôi cũng tốt". Dương Thành Thượng làm ra vẻ ta đây đã già chuẩn bị khăn gói về quê.

Phùng Hy đành phải nhiệt tình nịnh bợ, nói Dương Thành Thượng là trụ cột của công ty, nói nếu Dương Thành Thượng rút khỏi công ty, công ty sẽ phá sản ngay lập tức, cuối cùng mới nghe thấy Dương Thành Thượng thở dài nói: "Nghe nói công ty muốn thành lập phòng đấu thầu trực thuộc bộ phận cơ khí, để cô làm giám đốc, tương đương với chức phó giám đốc của bộ phận cơ khí, tôi thấy đây là điều tốt. Công ty có ba trăm người, lên được một chức cũng không dễ gì. Cố mà làm cho tốt!".

Theo ý đó thì cho dù Dương Thành Thượng không muốn cũng không được, tóm lại là cũng phải đồng ý rồi.

Phùng Hy lại khen thêm mấy câu nữa để cho Dương Thành Thượng biết nếu phải xa anh ta cô sẽ không làm được việc gì khác, nhờ anh ta sau này nhường cho cô ít đất, thế cũng là đủ để cô làm lắm rồi.

Sau khi nói chuyện điện thoại xong với hai gã yêu quái đang đấu đá nhau, Phùng Hy nhắm mắt lại, nằm vật xuống giường. Có quá nhiều việc mà cô cần phải làm, bây giờ thì một người ăn no là cả nhà no rồi, phải nhanh chóng tìm cho mình một nơi để nương thân thôi.

Cô lại gọi điện thoại cho Chi Hoa.

"Tao ly hôn rồi!".

"Tốt quá! Chúc mừng nhé! a ngoài uống rượu chúc mừng đi!". Chi Hoa vui vẻ đáp lời.

Phùng Hy dở khóc dở cười: "Sao trước đây tao không biết mày lại ủng hộ tao ly hôn như thế này nhỉ?".

"Thà phá một ngôi chùa còn hơn là phá một cuộc hôn nhân. Nếu như thằng cha Điền Đại Vĩ đó đột nhiên quay trở lại tốt với mày thì sao? ày cứ ngập ngừng, cứ ôm hy vọng, không phải tao cũng ôm hy vọng theo mày đó sao? Giờ thì đã có thể thở phào rồi, như kiểu tao cũng vừa được giải thoát vậy!", Chi Hoa trả lời thật. Cô là người ngoài cuộc nên hiểu rõ vấn đề, Phùng Hy là người trong cuộc nên đầu óc mụ mẫm. Tuy nhiên, ngoài người trong cuộc ra, ai có thể thấu hiểu được thực sự cảnh ngộ đó!

"ày hiện thực thật đấy, bọn mình chơi với nhau hai mươi năm rồi, mày không thể nói thẳng nói thật hay sao?".

"Không trải qua chuyện này, ai có thể nói rõ được chứ?".

Phùng Hy im lặng một hồi mới nói: "Đằng nào thì cũng chia tay rồi, căn nhà thuộc về anh ta…. Thôi! Đừng nhắc đến chuyệt thiệt thòi hay không thiệt thòi, tao cũng chẳng muốn tranh giành nhiều với anh ta. ày mau tìm nhà giúp tao, càng nhanh càng tốt, hiện giờ tao đang ở nhà nghỉ".

"Ở nhà nghỉ làm gì! Sang đây, cứ ở nhà tao trước, tìm được nhà sẽ chuyển ngay!".

Cuối cùng Phùng Hy cũng phải bật cười, từ hôm qua đến giờ, đây là điều duy nhất khiến cô cảm thấy ấm lòng. Không nói câu thứ hai, cô liền thu dọn hành lý. Nửa tiếng sau, Chi Hoa lái xe đến đón cô về nhà.

Gió đêm thổi tới, Chi Hoa liếc vết thâm tím trên cổ Phùng Hy, nói: "ày có kế hoạch gì không?".

"Tìm một cái tổ dễ chịu chút, sắp xếp công việc của công ty, giảm béo, làm lại cuộc đời!". Phùng Hy nhắm mắt lại, lưng tựa vào cửa sổ, tay nắm nắm đấm, uể oải trả lời.

Chi Hoa cười lớn: "Đúng vậy, không uổng công tao thương mày bao nhiêu năm, cuối cùng thì đầu óc cũng đã được đả thông".

Phùng Hy cũng cười, tiếng cười của hai cô gái vang mãi trong xe ô tô.

Vừa bước vào nhà Chi Hoa, hai cậu con trai sinh đôi của cô giống như hai chú gấu nhỏ sà tới. Phùng Hy nhìn với ánh mắt hâm mộ, cô nghĩ, nếu như cô có con, dù có phải sống một mình suốt đời cô cũng không sợ.

Tuy nhiên, không quan trọng, không có con cô vẫn còn tiền gửi tiết kiệm, rồi lại chuẩn bị được đề bạt làm phó giám đốc chỉ việc ngồi thu lợi nhuận; Phùng Hy cảm thấy đây là điều may mắn trong số những cái bất hạnh của cô. Còn về việc nên cân đối quan hệ giữa phó tổng giám đốc Vương và Dương Thành Thượng như thế nào, chắc chắn cô sẽ tìm được cơ hội sinh tồn trong cái khe chật hẹp này, bởi vì, Phụ inh Ý đến công ty con để làm tổng giám đốc.

Đây là một suy nghĩ khác khiến Phùng Hy nhận lời phó tổng giám đốc Vương, cũng là nguyên nhân hôm qua khi gặp Phụ inh Ý cô đã chủ động giới thiệu mình, không cho Phụ inh Ý cơ hội nói ra chuyện quen cô từ trước.

Sau khi dỗ con ngủ, Chi Hoa chui vào chăn cùng Phùng Hy. Vẫn giống như thời còn học cấp hai, hai người thích nằm trên giường tâm sự.

Chi Hoa xoa vết thâm tím trên cổ tay Phùng Hy, hỏi với vẻ thương cảm: "Không định kiện hắn ta thật à?".

"Ngại phiền hà lắm, suốt đời không bao giờ muốn gặp hắn một lần nữa". Phùng Hy bình tĩnh trả lời. Câu trả lời này cô đã nghĩ kỹ và đưa ra quyết định rồi, nói ra cũng rất tự nhiên.

"Tao vẫn cảm thấy tiếc, được chia ít tài sản cũng tốt chứ sao, mày không cần thì để cho hai thằng con nuôi cũng tốt!".

"Hắn ta yêu tiền, nếu tao vẫn còn đôi co với hắn thì lại phải kéo dài thêm một thời gian nữa, còn may là tao biết dứt khoát bỏ của chạy lấy người, nếu không Điền Đại Vĩ không chịu ly hôn. Hắn biết Phụ inh Ý, tao không ngờ hắn lại nhìn thấy ảnh ngày trước chúng mình đi chơi trong tập album nhà mày".

Chi Hoa hơi sững người, nói với vẻ không tin: "Tấm ảnh đó hả? Phụ inh Ý còn đứng bên cạnh tao nữa, hắn đoán ra được à?".

Phùng Hy nhìn lên trần nhà, thực ra từ trước đến nay Điền Đại Vĩ không phải là người vô tâm. Anh ta rất hay để ý đến những chuyện vặt vãnh, chỉ có điều, đối với cô thì anh ta lại không để ý. Để cho tất cả mọi người đều tưởng rằng anh ta là người qua loa đại khái, không biết nhẹ nhàng quan tâm, đây chính là điều khiến cô căm hận.

"Phụ inh Ý đến công ty làm tổng giám đốc. Tao nghĩ, người mà anh ấy lấy không phải là con một vị lãnh đạo cấp cao nào đó thì cũng là người có quan hệ mật thiết với cấp trên của công ty. Trên tổng công ty dù tao không quen biết nhiều, nhưng kiểu gì cũng phải biết về người có đủ điều kiện về công ty con làm tổng giám đốc. Hai năm qua, tao không hề biết trên tổng công ty có người tên là Phụ inh Ý", Phùng Hy khẽ nói.

Cô quen với Phụ inh Ý khi còn đang học đại học, còn anh thì học nghiên cứu sinh. Hồi đó tình cảm của hai người thực sự rất gắn bó, không hề lẫn chút tạp chất nào. Khi tốt nghiệp, Phùng Hy nhận được giấy tuyển dụng của công ty CWE, nhưng địa điểm làm việc lại không phải là tổng công ty ở Bắc Kinh, mà là công ty con ở quê hương cô. Phụ inh Ý thì được một công ty ở Thượng Hải tuyển dụng. Cũng giống như bao sinh viên khác, tình yêu sinh viên của họ đành phải khuất phục trước hiện thực, kết thúc mà không thu được kết quả gì.

ặc dù lúc chia tay đã nói hết nỗi tương tư và sự quyến luyến, nhưng dần dần, liên lạc cũng ít dần. ột năm sau, Phùng Hy nghe người khác nói Phụ inh Ý đã kết hôn. Cuối cùng cô mới cảm thấy trong lòng như trống vắng một điều gì, chỉ muốn tìm một ông chồng để lấy. Từ đó trở đi cô trở nên an phận, coi những tình cảm yêu đương cuồng nhiệt thời sinh viên là bức ảnh đặt trong tủ, vài năm sau giở ra xem lại thì đã ố vàng, chỉ coi đó là một kỷ niệm của thời quá khứ mà thôi.

Thế nhưng hôn nhân đã khiến Phùng Hy thất vọng như vậy, thậm chí cô còn cảm thấy ăn mặc trang điểm không biết là để cho ai xem, cuộc đời cứ thế ảm đạm trôi qua. Để mặc bản thân ăn uống thỏa thích, trong lúc cô chưa cảm nhận được, đến một ngày đứng trước gương mới phát hiện ra rằng cô đã không còn là Phùng Hy của ngày trước.

Chi Hoa khẽ thở dài, hỏi cô: "ày vẫn thích anh ấy à?".

"Không còn cái cuồng nhiệt như ngày trước nữa, chắc mày cũng hiểu".

"Liệu giữa mày và anh ấy có nối lại được duyên xưa nữa không?".

Câu nói bất ngờ này của Chi Hoa khiến Phùng Hy giật nảy mình. Cô chưa nghĩ đến, nhưng rồi cô lại bật cười, "Tao chỉ biết rằng anh ấy xuất hiện rất đúng lúc. Hai ông sếp trong công ty đang đấu đá nhau, tao như ngọn cỏ bị kìm kẹp ở giữa. Phụ inh Ý làm tổng giám đốc, ít nhiều là có lợi cho tao".

"Phụ inh Ý mà biết chắc chắn sẽ tức chết vì mày".

"ày tưởng đàn ông chung thủy đến thế hay sao? Sau khi chia tay, anh ta lấy vợ trước chứ không phải tao lấy chồng trước. Chẳng báo câu nào mà lấy vợ luôn, từ đó bặt vô âm tín. Chi Hoa, mày đừng nghĩ đến việc năm xưa anh ta tốt với tao như thế nào nữa. Năm đó cũng là chuyện của tám năm về trước rồi, nếu tao vẫn còn dương dương tự đắc vì chuyện đó, tưởng rằng anh ta đến công ty để mà mơ mộng hão huyền, tao sợ vừa mới ly hôn chẳng mấy chốc lại mất luôn cả việc nữa". Giọng Phùng Hy xen lẫn vẻ châm biếm.
Chi Hoa cười hích hích: "Không ngờ mày lại theo chủ nghĩa hiện thực đến vậy".

Phùng Hy bình thản nói: "Hiện thực một chút cũng tốt, hiện giờ tao không hề có chút hứng thú nào với hôn nhân và đàn ông".

"Thế mày có hứng thú với cái gì?".

"Tiền".

Tiền bạc có thể nuôi sống cô, có thể thỏa mãn ham muốn vật chất của cô, có thể mua căn nhà thuộc về riêng mình, có thể khiến cô không bị đói khát lúc về già. Có tiền trong tay, cô có thể không phải lao đầu đi làm như ngày trước, mệt thì kiếm ít đi một chút, cũng bớt đi việc giả lả nịnh nọt khách hàng. Tóm lại, Phùng Hy cảm thấy hiện tại đối với cô tiền bạc quan trọng hơn rất nhiều so với việc đi tìm một người đàn ông khác.

  • Chương Trước
  • Chương Sau
Ẩn quảng cáo